Site icon Nguyện Ước

Sắp Tết Trung thu kể chuyện về tấm gương hiếu thuận

hiếu thuận

Hiếu thuận là kính yêu cha mẹ từ trong tâm khảm cho đến những hành động bề ngoài (ảnh: Pinterest.com).

Hiếu thuận với cha mẹ là cái gốc làm người, đây là phẩm đức cơ bản mà con người cần có.

Cổ nhân nói “Vạn ác dâm vi thủ, bách thiện hiếu vi tiên”; nghĩa là: “Vạn ác, dâm đứng đầu, trăm nết, hiếu trước tiên”. Câu nói xưa này càng ngày càng bị con người quên lãng. Thực ra hiếu thuận với cha mẹ là phẩm đức cơ bản của con người.

Người xưa có rất nhiều tấm gương về đức hiếu thuận; người hiện đại so với người xưa về đức hiếu thì e rằng không bằng được.

Đổng Vĩnh bán mình an táng cha

Đổng Vĩnh “bán mình an táng cha” là một câu chuyện trong những câu chuyện “Nhị thập tứ hiếu” cổ đại.

Đổng Vĩnh là người Thiên Thặng, Thanh Châu thời triều nhà Hán. Thuở nhỏ ông đã mồ côi mẹ, hai cha con dựa vào nhau mà sống. Đổng Vĩnh thường làm những công việc giúp người khác để mưu sinh. Khi việc nhà nông bận rộn, anh bèn khiêng người cha già yếu nhiều bệnh lên một chiếc xe một bánh, trên xe có chai nước và hộp cơm; sau đó đẩy xe đến dưới gốc cây ở bờ ruộng. Anh vừa làm ruộng vừa trông nom phụ thân ở trong xe.

Khi phụ thân qua đời, Đổng Vĩnh không có tiền để an táng, thế là anh bán chính mình, muốn đổi lấy ít tiền an táng cha. Chủ nhân mua Đổng Vĩnh thấy anh trung hậu trọng hiếu nghĩa bèn đưa cho anh một vạn tiền mà không nghĩ để anh hoàn trả.

Lòng hiếu thuận của Đổng Vĩnh rất nổi tiếng vào thời đó

Trên bức tường phía sau đền họ Vũ ở Gia Tường, Sơn Đông có một bức tranh chân dung thời kỳ Đông Hán. Bức tranh miêu tả “Đổng Vĩnh dùng xe cút kít chở cha”. Trải qua ngàn năm, bức tranh chân dung trên đá này đã mờ, nhìn không còn rõ nữa, nhưng vẫn còn thấy được đại ý.

Ảnh: Bức tranh “Đổng Vĩnh bán mình an táng cha” trong bộ tranh “Nhị thập tứ hiếu” của Cừu Anh đời Minh, hiện lưu giữ ở Bảo tàng Cố Cung Đài Bắc

Năm 1821, Phùng Vân Bằng đã phục chế bức tranh này rất rõ ràng trong sách “Kim thạch sách”. Bộ tranh “Nhị thập tứ hiếu” của Cừu Anh đời Minh vẽ, một trong đó chính là bức tranh “Đổng Vĩnh bán mình an táng cha”. Hiện nay bức tranh này được cất giữ ở Bảo tàng Cố Cung Đài Bắc. Có thể thấy, Đổng Vĩnh hiếu thuận là nhân vật tồn tại thực sự.

Sau khi thủ hiếu chịu tang cha 3 năm, Đổng Vĩnh liền tìm đến chủ nhân. Anh muốn làm việc cho chủ nhân để bồi hoàn một vạn tiền đã vay để an táng cha. Trên đường đi, anh gặp một người con gái hiền thục xinh đẹp, cứ nhất định muốn làm vợ Đổng Vĩnh. Đổng Vĩnh bèn dẫn vợ cùng đi đến nhà chủ, chủ nhân nói: “Nếu vợ anh có thể dệt cho tôi một nghìn súc lụa mịn thì sẽ đủ hoàn trả số tiền anh đã vay mượn thì hai vợ chồng anh có thể trở về nhà”.

Đổng Vĩnh lấy vợ tiên

Cô gái ban ngày không làm việc, đến tối khi mọi người đều nghỉ ngơi rồi, cô mới bắt đầu dệt vải. Trong chớp mắt đã dệt ra lụa thượng hảo hoa văn vô cùng tươi đẹp; hơn nữa còn lấp lánh ánh sáng. Chủ nhân và Đổng Vĩnh đều vô cùng kinh ngạc. Cô gái này chính là một tiên nữ, nhận chỉ lệnh hạ phàm giúp Đổng Vĩnh hoàn trả nợ.

Đó là vì Đổng Vĩnh hiếu thuận lại có đức nên đã cảm động Trời Đất, mới được Thần trợ giúp như vậy. Để không trái với lẽ thường tình thế gian, nên tiên nữ ban đêm ngầm sử dụng thần thông. Hơn nữa khi làm xong phận sự thì hôn nhân cũng lập tức kết thúc. Tiên Nữ không động tâm phàm, bay trở về trời. Đây là giai thoại thiên cổ con người và Thần cùng chung sống.

Đàm Tử hiếu thuận lấy sữa hươu chữa bệnh cho cha mẹ

Câu chuyện “Sữa hươu cho cha mẹ” kể về Đàm Tử thời kỳ Xuân Thu, là người có thiên tích vô cùng hiếu thuận. Cha mẹ tuổi cao, hai mắt mù, nghe người ta nói uống sữa hươu sẽ khỏi. Đàm Tử liền mượn một tấm áo da hươu. Anh cải trang thành một con hươu rồi vào rừng sâu, ở lẫn vào bầy hươu để lấy sữa hươu.

Thợ săn thấy “con hươu” không động đậy, rút tên ra định bắn. Đàm Tử cuống quýt đứng thẳng người lên. Anh bỏ tấm da hươu ra và lớn tiếng kể lại sự tình với những người thợ săn; nhờ đó mới thoát khỏi nguy hiểm bị tên bắn chết. Những thợ săn vô cùng cảm động, bèn tặng anh sữa hươu. Đàm Tử đen sữa hươu về nhà, hai cha mẹ sau khi uống sữa thì mắt sáng trở lại.

Đàm Tử lấy sữ hươu phụng dướng cha mẹ già mắc bệnh – tấm gương đại đức (ảnh : lamhuynhblog).

Sau này Đàm Tử làm quốc quân nước Đàm. Nước Đàm tuy là một nước nhỏ nhưng dưới sự cai quản của ông mà rất nổi tiếng. Đàm Tử trị quốc coi trọng đạo đức, thực thi nhân nghĩa; vì thế bách tính trong tâm vui vẻ tín phục, khiến văn hóa đất Đàm phát triển; phong thái người dân thuần hậu. Một số điển chương, chế độ đã được lưu truyền lại; điều này có ảnh hưởng rất sâu rộng đối với đời sau.

Các đế vương các thời đại đều coi Đàm Tử là hóa thân của Đức, Tài, Uy, Nhã. Sau khi Đàm Tử chết, người đời sau xây miếu Đàm Tử, mộ Đàm Tử để tưởng nhớ ông.

Thôi Miện hiếu thuận với người mẹ mù được phúc báo

Sách “Tập phúc tiêu tai chi đạo” cũng có ghi chép rất nhiều câu chuyện về đức hiếu như Thôi Miện hiếu thuận với người mẹ mù và được phúc báo. Thôi Miện thiên tính chí hiếu, mẫu thân bị mù hai mắt, Thôi Miện bèn đi khắp nơi tìm thầy trị chữa; kết quả đều không có hiệu quả. Thế là ông bèn ở bên mẫu thân, phụng sự mẫu thân 30 năm. Ông vô cùng cung kính cẩn, thậm chí đêm cũng không bỏ mũ cởi y phục, để tiện bất kỳ lúc nào cũng dậy phụng sự mẹ được.

Mỗi khi gặp lễ Tết hoặc phong cảnh thời tiết đẹp, ông nhất định dìu mẫu thân ra ngoại ô dạo chơi, hoặc đi thăm bạn bè thân thích. Mẹ ông được trò chuyện vui cười với mọi người, khiến bà quên đi nỗi thống khổ bị mù. Sau này, mẫu thân qua đời, Thôi Miện đối xử tốt với anh chị, giống như yêu thương mẫu thân vậy. Ông làm như vậy như để ai ủi linh hồn của mẫu thân trên trời.

Sau này Thôi Miện làm quan đến chức Trung thư thị lang, con trai ông là Thôi Hựu Phủ trở thành tể tướng hiền minh.

Nhị thập tứ hiếu ghi chép nhiều tấm gương hiếu thuận

Mạnh Tông “khóc tre đẻ măng”

Trong “Nhị thập tứ hiếu” còn có nhiều câu chuyện “Hiếu cảm động Trời Đất” như chuyện “Khóc tre đẻ măng”. Mạnh Tông đời Tấn, mẫu thân của ông bị bệnh, mùa đông lại muốn ăn măng tre. Không còn cách nào, Mạnh Tông vào rừng ôm tre mà khóc đã cảm động Thần linh. Đột nhiên đất nứt ra, mọc lên măng tre; mẫu thân Mạnh Tông sau khi ăn măng tre thì bệnh khỏi.

Vương Tường nằm trên băng cầu cá chép

Chuyện “Nằm trên băng cầu cá chép” kể về Vương Tường đời Tấn, vì mẹ kế muốn ăn cá chép nên mùa đông băng giá, ông đã nằm trên băng để cầu cá chép. Băng đột nhiên tự tan, hai con cá chép nhảy vọt lên; ông đem về dâng cho mẹ.

Mẫn Tổn mặc áo bông lau hiếu thuận mẹ

Chuyện “Áo bông lau hiếu thuận mẹ” kể về Mẫn Tổn bị mẹ kế ngược đãi. Mẹ kế dùng bông làm áo bông cho 2 con đẻ và dùng bông lau làm áo bông cho Mẫn Tổn. Sau khi bị phụ thân phát hiện ra, phụ thân muốn đuổi mẹ kế đi; Mẫn Tổn khóc và nói: “Mẹ ở nhà thì chỉ một con lạnh, mẹ ra đi thì cả 3 con cô đơn”. Mẹ kế nghe vậy thì rất cảm động, từ đó hối cải.

Mẫn Tổn trở thành tấm gương với câu nói khiến mẹ kế xúc động: “Mẹ ở nhà thì chỉ một con lạnh, mẹ ra đi thì cả 3 con cô đơn” (ảnh: NTD).

Khổng Tử nói: “Hiếu bắt đầu từ phụng dưỡng cha mẹ, rồi đến phụng sự quân vương và cuối cùng là ở lập thân”. Câu này có cùng đạo lý với câu “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Hiếu là cái gốc làm người, không có hiếu thì những đạo đức khác cũng chỉ là nói suông.

Đức hiếu thuận có thể cảm động Trời Đất; do vậy muốn trở thành người tốt việc đầu tiên là hiếu thuận với cha mẹ.

Theo minghui.org

Có thể bạn quan tâm: